NẮNG THÀNH PHỐ NĂM 1985

Tác giả: trần ngọc thi
26/06/2026 16:33 PM

NẮNG THÀNH PHỐ NĂM 1985

PHẦN 1: Hai Thế Giới Trên Sân Trường Cổ Kính

Mùa thu năm 1985, Hà Nội khoác lên mình chiếc áo màu vàng hanh hao của những tán cây sấu già. Thành phố thời kỳ cuối bao cấp vẫn mang vẻ trầm mặc với những mái ngói rêu phong, tiếng leng keng quen thuộc của tàu điện và dòng người thong thả đạp xe trên phố. Nhưng bên trong cánh cổng trường cấp ba Chu Văn An, một thế hệ trẻ đang đứng trước những ngã rẽ và sự phân hóa âm thầm của thời đại.

Trần Gia Bảo bước xuống từ chiếc xe Honda Cub 81 "kim vàng giọt lệ" cáu cạnh – món tài sản có giá trị bằng cả một căn nhà mặt phố thời bấy giờ. Chiếc xe nổ máy giòn giã, khói xả ra mùi xăng thơm phức, thu hút mọi ánh nhìn ngưỡng mộ lẫn ghen tị của đám bạn cùng trang lứa. Bảo vuốt lại mái tóc bồng bềnh theo mốt nghệ sĩ, chiếc áo khoác jeans ngoại nhập mở phanh, để lộ sợi dây chuyền vàng thấp thoáng nơi cổ áo. Là con trai duy nhất của Giám đốc Xí nghiệp Mậu dịch và một bà chủ sạp vải lớn nhất chợ Đồng Xuân, cuộc sống của Bảo là một chuỗi những ngày tháng nhung lụa, tự do và kiêu ngạo. Với anh, trường học chỉ là nơi để điểm danh và tụ tập băng nhóm.

Ở góc ngược lại của sân trường, dưới bóng cây xà cừ cổ thụ, Nguyễn Hạ Vy đang loay hoay khóa chiếc xe đạp sườn ngang rỉ sét. Chiếc xe của cô cũ đến mức xích kêu lạch cạch mỗi vòng quay, và phần yên xe phải bọc lại bằng một mảnh bao tải dứa. Vy mặc chiếc áo sơ mi trắng đã ngả màu cháo lòng, cổ áo sờn nhẹ nhưng được giặt giũ phẳng phiu, thơm mùi nắng.

Gia cảnh của Vy là một mảng màu xám xịt trong bức tranh thành phố: mẹ mất sớm, bố cô vốn là thợ cơ khí của nhà máy chế tạo công cụ, sau một tai nạn lao động nặng đã phải về mất sức, mất đi nguồn thu nhập chính. Hai bố con sống co cụm trong một gian phòng chưa đầy 15 mét vuông ở khu tập thể cũ. Thế nhưng, nghèo đói chưa bao giờ đánh gục được Vy. Đôi mắt cô luôn sáng, trong vắt và tràn đầy một thứ nghị lực kiên cường như ngọn cỏ dại bám chặt vào vách đá.

Hai thế giới ấy đáng lẽ ra sẽ mãi là hai đường thẳng song song, nếu không có cái ngày thầy chủ nhiệm gõ thước lên bàn, nghiêm giọng thông báo thay đổi sơ đồ lớp học. Thầy nhìn Bảo đang ngậm kẹo cao su ngoại, rồi nhìn sang Vy – người luôn đứng đầu khối về thành tích học tập:

"Vy, từ hôm nay em chuyển sang ngồi cạnh Bảo. Thầy giao nhiệm vụ cho em kèm cặp bạn này. Nếu kỳ này Bảo không đủ điểm trung bình để thi tốt nghiệp, cả hai em sẽ chịu trách nhiệm trước thầy."

Bảo tặc lưỡi, đá chiếc cặp da bóng lộn vào góc bàn, lầm bầm: "Rõ rách việc!". Còn Vy chỉ im lặng, nhẹ nhàng ôm chồng sách bọc giấy báo cũ ngồi xuống bên cạnh anh.

Ảnh bìa

Thêm ảnh bìa
0 / 100 0 / 140

Danh mục

Giải Trí 18+
Sức Khoẻ
Phát Triển Bản Thân
Google SEO
Dramangan
Xu Hướng
Truyện Tâm Linh
Food
WorldCup2026
Tâm Lý
Tin Tức
Công Nghệ
Nhật Ký
Suy Ngẫm
Cộng Đồng
Preview

Xuất bản

Đăng tải bài viết của bạn để kết nối với cộng đồng.

Tạo danh mục

0 / 50
Loader