ĐÈN CẦY BÁI QUAN

Tác giả: trần ngọc thi
09/07/2026 12:36 PM

Trong quan niệm dân gian, cặp đèn cầy bái quan thường được truyền tai nhau là có tác dụng mang lại tài lộc, sự may mắn và thịnh vượng cho gia chủ. Thế nhưng, sự thật có phải như vậy? Câu chuyện dưới đây là một minh chứng đầy nghiệt ngã, khi một gia đình đem cặp đèn cầy ấy về nhà và phải gánh chịu những vận xui xẻo vô cùng khủng khiếp, thậm chí dẫn đến mất mạng. Liệu thứ vật phẩm ấy thực sự mang điềm rủa, hay chính sự tham lam của con người đã buộc họ phải trả một cái giá quá đắt?

Trước khi giông bão ập đến, gia đình của Bách — một cậu thiếu niên khi đó mới học lớp chín — vốn thuộc diện có của ăn của để trong xóm. Nhà họ không phải kiểu đại gia đi xe tiền tỷ, nhưng kinh tế vô cùng ổn định, cuộc sống đầm ấm dưới một mái nhà ba đại đồng đồng. Ngôi nhà ấy là nơi phụng dưỡng ông bà nội đã gần bảy mươi tuổi. Tuy tính tình ông bà có phần nghiêm khắc, khó tính nhưng tuyệt đối không hề đành hanh, độc đoán với con dâu, con rể như trên phim ảnh. Người trụ cột trong nhà là bố Bách, một thầu xây dựng lành nghề, thường xuyên phải đi công tác xa. Mẹ cậu ở nhà lo liệu quán xuyến việc gia đình, cơm nước và chăm sóc ông bà nội.

Thành viên tiếp theo là cô Út, người mới kết hôn với dượng Út chưa đầy một năm và đang mang thai ở tháng thứ ba. Dượng Út vốn là cấp dưới của bố Bách, trước đây hay về nhà ăn nhậu, thấy cô Út đẹp người đẹp nết nên đem lòng tán tỉnh rồi nên duyên vợ chồng. Cũng vì mối quan hệ công việc đó, mỗi lần bố Bách đi công tác xa, dượng Út đều đi cùng. Về phần thế hệ trẻ, ngoài Bách ra thì còn có anh Ba vừa tốt nghiệp lớp mười hai và chị Hai đã ra trường, đang làm việc tại một nhà máy gần nhà.

Mọi chuyện bắt đầu rạn nứt từ cái đợt cô Út tìm mẹ Bách để tâm sự về những biểu hiện kỳ lạ của chồng mình dạo gần đây. Chị Hai của Bách vô tình nghe được câu chuyện này, để rồi rất nhiều năm sau, khi Bách trưởng thành, chị mới kể lại cho cậu nghe. Cô Út nghẹn ngào kể rằng dượng Út cứ hay đi sớm về trễ. Có hôm trên người dượng nồng nặc mùi rượu bia, nhưng đáng sợ hơn, có những hôm lại thoang thoảng mùi nước hoa của một người phụ nữ khác — một mùi hương hoàn toàn xa lạ. Dượng bắt đầu đổ đốn, tính tình thay đổi hẳn so với trước kia.

Nguyên nhân sâu xa là từ khi biết mình mang thai, cô Út chủ động kiêng cữ chuyện vợ chồng vì muốn tốt cho đứa con trong bụng. Thế nhưng, dượng Út là người có nhu cầu cao nên tỏ ra vô cùng bực bội, thường xuyên cáu gắt. Thậm chí có vài lần dượng còn định dùng vũ lực cưỡng ép, nhưng vì cô Út chống cự quá quyết liệt nên dượng mới hậm hực từ bỏ. Cô Út nghi ngờ chính vì lý do này mà chồng mình đã ra ngoài ăn vụng. Nghe em chồng khóc lóc, mẹ Bách chỉ biết thở dài an ủi, trấn an rằng chắc không có chuyện đó đâu, có thể dượng chỉ đi tiếp khách và gặp gỡ đối tác làm ăn mà thôi.

Dù nói vậy để làm dịu lòng cô Út, nhưng mẹ Bách vẫn đem chuyện này đi hỏi chồng. Khi mẹ hỏi dạo này công ty có nhiều dự án hay phải đi tiếp khách không mà dượng Út bận rộn thế, bố Bách liền ngạc nhiên cho biết cả tuần nay dượng có đến công ty đâu. Dượng Út đã xin nghỉ một tuần với lý do hùn hạp vốn kinh doanh riêng với bạn bè và cần thời gian giải quyết công việc. Mẹ Bách nghe xong thì để bụng, không rõ sau đó mẹ hay cô Út có nói chuyện thẳng thắn với dượng hay không, nhưng chỉ một thời gian ngắn sau, một trận lôi đình đã nổ ra.

Hôm đó, hai vợ chồng cô Út cãi nhau một trận vô cùng nảy lửa. Tiếng quát tháo vang động cả nhà, nếu không có mẹ Bách và ông bà nội kịp thời can ngăn, có lẽ hai người đã lao vào đánh nhau. Chính tai Bách đã nghe thấy cô Út chửi thẳng vào mặt chồng là loại khốn nạn, vợ bầu bì mà ra đường lăng nhăng, ăn nằm với gái. Đáp lại, dượng Út cũng chẳng kiêng nể gì, dượng quay sang sỉ nhục vợ bằng những lời lẽ cay độc. Dượng chửi cô làm vợ kiểu gì mà động vào là cấm đoán, người ngợm thì không biết chăm sóc, ra đường nhìn vợ người ta mà thèm, còn nhìn lại vợ mình thì chẳng khác nào đứa ăn mày.

Thực tế, ở thời điểm đó, vì muốn con có đủ chất dinh dưỡng nên cô Út ăn uống rất nhiều đồ bổ dẫn đến tăng cân. Cộng thêm sự thay đổi nội tiết tố khi mang thai khiến mặt cô nổi đầy mụn, cơ thể cũng bắt đầu có mùi khó chịu — điều này chính Bách cũng tự kiểm chứng được. Thế nhưng, thay vì thấu hiểu và thương xót cho người vợ đang mang nặng đẻ đau giọt máu của mình, người dượng ấy lại ích kỷ, đem chính những khuyết điểm thể xác đó ra để lăng mạ, chửi bới cô không thương tiếc.
Đó cũng là lúc bi kịch tâm linh và chuỗi tai ương tàn khốc bắt đầu bén rễ vào ngôi nhà vốn đang yên ấm ấy.Những lời sỉ nhục cay đắng ấy như một đòn chí mạng khiến cô Út hoàn toàn suy sụp. Cô ngồi bệt xuống đất, khóc lóc nức nở trong sự bất lực. Chứng kiến con gái cưng bị bắt nạt, ông nội xót con không kìm được giận dữ. Ông bước tới, giáng thẳng mấy bạt tai nảy lửa vào mặt gã con rể tệ bạc. Bị đánh bất ngờ, dượng Út vừa đưa tay đỡ vừa hùng hổ hất mạnh ông nội ra. Cú đẩy ác ý khiến ông lão loạng choạng, suýt chút nữa là ngã nhào.

Đúng lúc khung cảnh đang vô cùng căng thẳng thì anh Ba của Bách đi chơi về tới nơi. Thấy gã chồng của cô Út dám động tay làm ông nội bị thương, anh liền nổi máu nóng bay vào đấm đá gã một trận tơi bời. Trong căn nhà hỗn loạn, cô Út vừa khóc lóc thảm thiết vừa lao ra can ngăn, còn mẹ Bách thì ra sức ôm chặt lấy anh Ba để kiềm chế cơn giận. Ngay tối hôm đó, dượng Út hậm hực bỏ nhà đi thẳng. Ông bà nội vì quá tức giận nên cấm cửa, tuyệt đối không cho gã quay lại dọn đồ đạc, gã chỉ có thể rời đi độc nhất với chiếc xe máy của mình.

Gã đi biền biệt suốt hai tháng trời. Trong khoảng thời gian đó, bố Bách kể gã hoàn toàn cắt liên lạc với công ty, bố gọi gã cũng chẳng thèm bắt máy. Ở nhà, cô Út ngày nào cũng u sầu khóc lóc vì nhớ chồng, nhưng gã dượng đã chặn hết số điện thoại lẫn tin nhắn, cắt đứt mọi lối tìm kiếm. Thấy con gái ngày một héo mòn, bà nội đành âm thầm bảo mẹ Bách lén chở mình sang nhà thông gia để thưa chuyện, tìm cách giải quyết chứ để tình trạng này kéo dài thì cô Út lấy đâu ra sức lực mà sinh nở. Chuyến đi này phải giấu nhẹm ông nội, bởi ông đã tuyên bố thẳng thừng là từ mặt thằng rể khốn nạn, nếu gã dám vác mặt về đây ông sẽ đánh chết.

Đến chiều, khi mẹ và bà nội sang tới nhà dượng Út thì mới tá hỏa phát hiện ra suốt hai tháng qua gã cũng chẳng hề quay về nhà bố mẹ đẻ. Nghe mẹ và bà nội kể lại ngọn ngành sự việc bên này, gia đình thông gia tỏ ra là những người vô cùng biết điều và đàng hoàng. Họ muối mặt thay đứa con trai hư đốn gửi lời xin lỗi chân thành đến bà nội và mẹ Bách, gửi chút quà đem về và hẹn ngày gần nhất sẽ sang thăm ông bà nội cùng cô Út.

Trên đường đi về, cả mẹ và bà nội đều thừa hiểu gã dượng đã làm gì suốt thời gian qua. Nếu gã chọn về nhà bố mẹ đẻ thì hôn nhân may ra còn có đường cứu vãn, chứ kiểu bỏ đi biệt tích thế này thì chỉ có thể là trốn đi theo nhân tình ngoài đường. Thế nhưng, vì sợ cô Út kích động ảnh hưởng đến thai nhi, hai người bàn nhau nói dối rằng dượng Út bên kia đang bị bệnh nặng, sợ về nhà sẽ lây cho vợ con nên phải đợi chữa khỏi hẳn mới về. Nghe vậy, cô Út mới vơi bớt lòng lo lắng. Cô đòi gọi điện hỏi thăm chồng nhưng bà nội tìm đủ mọi lý do ngăn cản để cô yên tâm dưỡng thai.

Bẵng đi một thời gian, tầm ba tháng sau, một biến cố lớn thình lình ập xuống gia đình Bách. Hôm đó, ông nội trong lúc vào phòng tắm đã không may trượt chân ngã, cú ngã chí mạng khiến ông bị đột quỵ rồi qua đời ngay tại chỗ. Bách nhớ rất rõ buổi chiều định mệnh ấy, cậu và anh Ba đang ngồi ở phòng khách xem tivi, mẹ và bà nội thì vừa ra ngoài đi mua đồ, còn cô Út ở trên lầu. Ngôi nhà của Bách vốn có ba tầng, mỗi tầng đều có một nhà vệ sinh riêng, nhưng vì ông bà nội tuổi cao sức yếu nên được bố trí ở căn phòng dưới tầng trệt cho tiện sinh hoạt.

Thông thường, cứ khoảng bốn năm giờ chiều là ông nội đã chuẩn bị quần áo, khăn tắm để đi tắm. Chiều hôm đó cũng không ngoại lệ. Bách vẫn nhớ như in khoảnh khắc ông nội cầm đồ đi ngang qua chỗ hai anh em, ông còn cằn nhằn: "Lo mà học bài đi, suốt ngày ngồi dán mắt vào tivi. Mai mốt hai con mắt mày lại đục nát y như tao bây giờ cho xem!". Lúc đó Bách chỉ vâng dạ lè nhè cho qua chuyện. Sở dĩ ông nội nói vậy là vì dạo ấy mắt ông đang bị đục thủy tinh thể, bác sĩ có cho thuốc uống nhưng muốn khỏi hẳn thì phải làm phẫu thuật. Bố mẹ Bách cũng đã lên kế hoạch sang tháng sau, khi công việc thư thả sẽ đưa ông đi mổ mắt.

Vậy mà chưa kịp thực hiện thì tai ương đã đến. Ông nội vừa vào nhà tắm được vài phút, hai anh em Bách bỗng nghe thấy một tiếng "rầm" vang lên thật lớn. Giật mình chạy vào, hai đứa rụng rời tay chân khi thấy ông nội đã nằm bất động trên sàn, quần áo còn chưa kịp thay ra. Bách và anh Ba hốt hoảng hô hoán lên, cuống cuồng bế ông ra ngoài phòng khách. Lúc này, trên trán ông đã có một vệt máu tươi, có lẽ do đầu va đập mạnh vào cạnh tường hoặc bồn tắm khi ngã.

Trong cơn hoảng loạn tột độ, Bách lật đật chạy lên lầu gọi cô Út, còn anh Ba thì vội vã chạy ra dắt xe máy để chuẩn bị chở ông lên trạm xá cấp cứu. Thế nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Cơ thể ông nội bắt đầu co giật liên hồi, hai mắt trợn trừng, chân tay co quắp lại. Chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi ngủi ngủi, ông nội đã trút hơi thở cuối cùng. Biến cố xảy ra quá nhanh khiến không một ai trong nhà kịp trở tay. Ngay khi Bách và cô Út vừa chạy xuống đến đầu cầu thang, nhìn thấy cảnh tượng đau lòng ấy, cô Út liền chết lặng...
Cảnh tượng đau thương trước mắt khiến ai nấy đều rụng rời tay chân. Cô Út vì quá sốc nên đã ngất lịm ngay tại chỗ. May mắn thay, Bách kịp thời đưa tay đỡ lấy cô, nếu không chẳng biết chuyện gì tồi tệ sẽ xảy ra với đứa trẻ trong bụng. Giữa tiếng khóc nghẹn ngào, Bách vừa sụt sùi vừa ngồi bóp tay, bóp chân cho ông nội, không ngừng gọi: "Ông nội ơi, tỉnh lại đi ông!". Trong khi đó, anh Ba luống cuống gọi điện cho bố mẹ chạy về gấp. Vừa nghe hung tin, tiếng mẹ Bách đã khóc nấc lên qua điện thoại. Chỉ mười mấy phút sau, bố mẹ cùng bà nội đã hớt hải về đến nhà. Khung cảnh bấy giờ vô cùng bi đát.

Thời điểm đó, tuy ông bà nội có lớn tuổi và đi đứng đôi chút khó khăn, nhưng cả hai không hề có bệnh tật gì nghiêm trọng. Tính ra, ông nội vẫn còn khỏe mạnh hơn rất nhiều người cùng tuổi, thế nên chẳng ai hiểu nổi vì sao ông lại ra đi một cách đột ngột và bất ngờ đến thế. Nếu bình thường, một người đau ốm lâu ngày thì con cháu còn có sự chuẩn bị tâm lý để đón nhận sự xui rủi. Đằng này, sự ra đi đột ngột của ông nội là điều không một ai lường trước được. Nỗi đau ấy lớn đến mức khi Bách ngồi viết lại lá thư này, cậu đã phải nghẹn ngào dừng bút suốt mấy ngày liền vì dòng cảm xúc nghẹn thắt, mãi sau mới có thể viết tiếp.

Những ngày sau đó, đám tang của ông nội được diễn ra. Dù trong không khí u buồn nhưng gia đình vẫn cố gắng lo liệu thật ấm cúng, chu toàn đầy đủ mọi nghi thức, thủ tục. Lúc này, bụng cô Út đã lớn rõ rệt ở tháng thứ bảy. Vì vô cùng thương kính ông nội, cứ đến mỗi tuần cúng bái là cô lại gượng dậy, ra ngồi quỳ lạy trước linh cữu. Nhìn cô những ngày đó tiều tụy và hốc hác hẳn đi, ai cũng xót xa. Gia đình có mời thầy tụng về làm lễ, thầy an ủi rằng ông nội ra đi là do đã tới số trời chứ không phải bị quở trách gì, hơn nữa ông đi vào ngày giờ rất đẹp nên vong linh sẽ được thanh thản.

Linh cữu của ông nội được hoàn tại nhà trong ba ngày. Đến ngày thứ hai, bố mẹ của dượng Út cũng sang viếng. May mắn là mẹ Bách vốn lanh trí, đã dặn trước với bên nhà thông gia để nói đỡ với mọi người rằng dượng Út đang bị bệnh ở nhà nên không thể qua được. Nhưng trên thực tế, suốt thời gian qua chẳng một ai liên lạc được với gã, gã đã biệt tăm biệt tích từ lâu. Nhìn cảnh cô Út bụng mang dạ chửa phải chịu cảnh lẻ bóng trong tang sự của cha, mọi người xung quanh chỉ biết lắc đầu thầm nghĩ cô thật vô phúc mới lấy phải người chồng như vậy. Gia đình Bách và bà nội cũng đã chuẩn bị tinh thần là sau này sẽ đứng ra đùm bọc, lo lắng hoàn toàn cho mẹ con cô.

Thế nhưng, một điều bất ngờ ngoài sức tưởng tượng đã xảy ra vào những giây phút cuối cùng của đám tang. Gã dượng Út thình lình xuất hiện ngay trong đêm trước ngày đưa tang. Theo kế hoạch, đúng bảy giờ sáng hôm sau linh cữu ông nội sẽ được đem đi chôn cất, thì vào khoảng hai, ba giờ sáng, gã lù lù chạy xe máy vào nhà. Lúc ấy, cả nhà sau nhiều ngày mệt mỏi đã đi ngủ gần hết, chỉ còn bố Bách và anh Ba ngồi thức canh hòm.

Khi dượng Út bước vào, ngay cả bố Bách cũng suýt chút nữa không nhận ra. Gã trở nên gầy gò, ốm nhom ốm nhách, khuôn mặt hóp lại và đen đúa đi rất nhiều, chẳng còn vẻ bảnh bao như ngày trước. Chiếc xe gã đi cũng không còn là chiếc Air Blade lúc rời nhà, mà thay vào đó là một chiếc Honda cùi bắp, cũ nát đến thảm hại khiến ai nhìn thấy cũng phải ngỡ ngàng. Tính bố Bách vốn nóng nảy, nhưng vì nhà đang có tang sự, sợ làm lớn chuyện sẽ ảnh hưởng đến vong linh người đã khuất nên ông kìm lòng không trách mắng, lặng lẽ đi vào nhà trong và để anh Ba đứng ra tiếp chuyện.

Lúc này, bố bảo mẹ vào buồng gọi cô Út dậy. Khỏi phải nói, vừa nhìn thấy chồng, cô Út liền òa khóc như mưa. Tiếng khóc ấy vừa mang nỗi tủi thân, đau đớn trước cái chết của ông nội, lại vừa có cả sự mừng rỡ khi gặp lại chồng. Dẫu sao cũng là tình nghĩa vợ chồng đầu ấp tay gối, cô Út làm sao buông bỏ được ngay. Nghe tiếng khóc thút thít um sùm, bà nội từ trong phòng cũng lục đục bước ra.

Thấy bà nội và mọi người, gã dượng Út liền quỳ sụp xuống sàn. Gã liên tục dập đầu, mở lời xin lỗi bà nội, xin lỗi bố mẹ Bách và cầu xin cô Út tha thứ. Thái độ của gã lúc đó trông cực kỳ thành tâm và hối lỗi. Đứng trước linh cữu còn chưa nguội lạnh của ông nội, lại thấy gã quỳ khóc như vậy, chẳng ai còn nỡ lòng nào buông lời mắng chửi hay xua đuổi. Dù trong lòng bà nội và bố mẹ Bách vẫn còn vẹn nguyên nỗi chán ghét, bài xích, nhưng tất cả đều chọn cách im lặng, nén cơn giận vào trong để giữ cho hương hồn ông nội được yên lòng an táng.
Nghĩ lại mà xem, người vợ đang bụng mang dạ chửa, cần sự chăm sóc nhất thì gã lại bỏ đi biệt tích mấy tháng trời, không một lời hỏi thăm, không một dòng tin nhắn. Gặp phải gia đình khác, có lẽ gã dượng đã không bao giờ có cơ hội bước chân quay trở lại căn nhà này nữa.

Khi gã quỳ dưới đất hối lỗi, mẹ và chị Hai của Bách cũng gặng hỏi bấy lâu nay gã đã đi đâu và làm gì. Dượng Út vừa sụt sùi vừa kể khổ, bảo rằng sau khi rời đi thì ra ngoài mướn một phòng trọ nhỏ để ở tạm, rồi xin vào làm việc cho một công trình xây dựng khác. Nhưng ngặt nỗi công việc bấp bênh, thu nhập chẳng đủ sống, túng quẫn quá gã đành phải bán sạch đồ đạc, kể cả chiếc xe máy Air Blade lúc đi để đổi lấy chiếc Honda cũ nát, cùi bắp này lấy phương tiện đi làm. Gã cứ đứng đó than nghèo kể khổ đủ điều. Lúc bấy giờ, cả nhà Bách ai cũng nghĩ gã chỉ đang phân trần cho sự khốn khó của mình, cho đến khi gã tiến về phía linh cữu để thắp hương cho ông nội.

Dượng Út cầm nén nhang, đứng khấn vái rất lâu. Gã lầm rầm khấn bái điều gì đó dữ dằn lắm, nhưng Bách dù đứng ngay bên cạnh cũng không tài nào nghe rõ gã đang nói gì. Bản thân Bách vốn là một người khá nhẹ vía, thế nhưng suốt những ngày diễn ra đám tang của ông nội, cậu không hề cảm thấy có điều gì bất thường hay lạnh lẽo, mọi người trong nhà cũng chẳng thấy hiện tượng gì lạ. Vậy mà ngay vào khoảnh khắc gã dượng vừa cắm nén nhang vào lư hương, một hiện tượng kinh dị đã xảy ra: chiếc lư hương bỗng nhiên phựt cháy lên dữ dội. Ngọn lửa bùng lên cao, cháy sáng hừng hực y như một ngọn đuốc.

Chứng kiến cảnh tượng đó, bố và anh Ba hoảng hồn, lật đật chạy tới vớ lấy mấy ly nước trên bàn thờ tạt mạnh vào thì ngọn lửa mới chịu tắt. Sức nóng của ngọn lửa dữ dội đến mức làm chiếc đế đựng di ảnh bằng nhựa của ông nội bị quéo lại, một bên tấm hình bị táp lửa, háp đen thui một mảng. Cảnh tượng kinh hoàng ấy khiến mặt mày ai nấy trong nhà đều xanh lè xanh lét vì sợ hãi. Bách đứng chết trân tại chỗ, tim đập loạn nhịp. Rõ ràng trước đó, biết bao nhiêu người đến thắp hương đều bình thường, chẳng có chuyện gì xảy ra, vậy mà cứ hễ tới lượt gã dượng là lại có biến cố. Thông thường, nếu có tàn nhang rơi xuống làm cháy thì cũng không thể nào bùng lên ghê rợn như thế được. Mọi người trong nhà đều cảm nhận được đây là một điềm báo, thầm nghĩ chắc do sinh thời ông nội quá giận gã con rể tệ bạc nên khi mất đi vong linh ông vẫn không chịu nhận nén hương của gã. Tuy nhiên, vì thời gian gấp rút, cả nhà phải nén nỗi sợ lại để chuẩn bị đón trại hòm đến làm lễ động quan.

Ở quê Bách, khi đưa linh cữu đi động quan, đội đạo tì sẽ cử một người cầm cặp đèn cầy màu đỏ, đầu nhọn, gọi là cặp đèn cầy bái quan để làm lễ. Cặp đèn này luôn đi thành một đôi, tượng trưng cho hai vị Hắc Bạch Vô Thường, mang ý nghĩa soi đường dẫn lối cho vong hồn người chết đi theo. Theo phong tục gian dân truyền miệng, sau khi làm lễ xong, gia chủ thường sẽ giữ lại cặp đèn cầy bái quan này và cất thật kỹ, không để người ngoài nhìn thấy vì tin rằng nó sẽ mang lại nhiều điều may mắn cho gia đình.

Buổi sáng hôm đó, đám tang của ông nội được tổ chức rất lớn và trang nghiêm, gia đình còn thuê cả đội kèn tây về đưa tiễn. Sau khi thực hiện xong các nghi thức bái quan, ông trưởng toán đạo tì đã cẩn thận bỏ cặp đèn cầy đỏ vào hộp rồi đưa tận tay cho mẹ Bách cất giữ. Mẹ Bách liền mang vào phòng, cất gọn gàng vào trong tủ gỗ.

Thế nhưng, điều kỳ lạ là ngay sau khi đi chôn cất ông nội xong xuôi, mọi người trở về nhà, mẹ Bách vào phòng mở tủ ra kiểm tra thì cặp đèn cầy bái quan ấy đã biến mất tự đời nào. Quá hốt hoảng, mẹ đi hỏi khắp nơi, từ bà nội cho đến mấy anh em Bách xem có ai tò mò lấy ra chơi hay đem đi đâu không, nhưng dĩ nhiên trong nhà chẳng ai dám đụng vào thứ đồ tâm linh ấy.

Chuyện mất cặp đèn cầy nhanh chóng truyền đến tai mấy người họ hàng đến phụ đám. Thay vì cảm thông, họ lại bắt đầu tụm năm tụm ba xầm xì, bàn tán to nhỏ với bà nội. Tiếng bấc tiếng chì bay đến tai mẹ Bách, người ta ác ý bảo rằng: "Nó giả bộ nói mất để cất riêng cho nhà nó hưởng may mắn chứ mất mát gì cái tầm này!". Vốn tính thẳng thắn, Bách nghe thấy liền chạy vào kể lại ngay với mẹ. Quá uất ức vì bị vu khống, mẹ Bách lập tức đi xuống nhà dưới, gọi mấy người họ hàng đó ra ba mặt một lời rồi mắng cho họ một trận lôi đình. Gia đình Bách vốn dĩ khá giả, cuộc sống chẳng thiếu thốn thứ gì, làm sao có chuyện mẹ cậu phải giấu giếm chút may mắn ích kỷ đó trong ngày tang sự của bố chồng. Sự việc mất tích bí ẩn của cặp đèn cầy bái quan càng khiến cho bầu không khí sau đám tang của ông nội thêm phần u ám và nặng nề.
Sau này, dù có bao nhiêu mùa giỗ oải đi qua, mỗi lần chạm mặt những người họ hàng năm ấy, mẹ Bách đều rộng lượng giả lả bỏ qua, coi như chuyện cũ đã qua. Thế nhưng Bách thì khác, cái nết của cậu vốn thế, cậu vẫn còn "ghim" sâu sắc mối uất ức đó mãi cho đến tận bây giờ.

Trở lại những ngày sau đám tang, gia đình Bách đã lật tung mọi ngóc ngách, kiếm tìm khắp nơi mà tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng cặp đèn cầy đỏ đâu. Đúng lúc ấy, mọi người mới chợt giật mình nhớ đến dượng Út. Hóa ra, ngay sau khi đoàn người đưa tiễn ông nội ra nghĩa trang về đến nhà, gã đã lén lút dắt chiếc xe máy cũ nát của mình, lẳng lặng biến mất tăm mất tích. Nhìn khoảng sân trống trơn, cả nhà chẳng ai buồn tìm kiếm nữa, bởi ai nấy đều thừa hiểu thủ phạm là ai và món đồ tâm linh ấy đang ở đâu.

Bố mẹ Bách tức giận đến nghẹn lời, vậy mà cô Út vẫn một mực lên tiếng nói đỡ, tìm lý do biện minh cho gã chồng tệ bạc. Sự nhu nhược của cô khiến bố Bách không kìm được bực tức mà lớn tiếng mắng mỏ em gái một trận. Thực ra, gia đình Bách vốn dĩ khá giả, chẳng ai thèm tiếc nuối hay ham muốn cặp đèn cầy ấy để cầu vinh hoa phú quý cho riêng mình. Điều khiến mọi người phẫn nộ và đau lòng là vì đó là kỷ vật thiêng liêng, là chút hơi ấm cuối cùng đọng lại từ tang sự của ông nội mà họ muốn gìn giữ để tưởng nhớ ông.

Nghĩ kỹ lại, gã dượng Út kia chỉ vờ vịt quay về để canh me, rình rập trộm đi cặp đèn cầy bái quan chứ tâm can gã chẳng hề có một chút hối lỗi nào. Hèn chi, ngay cái khoảnh khắc gã cắm nén nhang vào lư hương, ngọn lửa trên bàn thờ ông nội lại phựt cháy bừng bừng như thế. Sinh thời ông nội vốn rất linh thiêng, có lẽ hương hồn ông đã sớm nhìn thấu lòng dạ hiểm ác của gã nên mới hiển linh để cảnh báo cho cả nhà. Nhưng ngặt nỗi bấy giờ đám tang quá bận rộn, ai nấy đều đầu tắt mặt tối nên chẳng ai mảy may nghi ngờ lòng dạ con người lại có thể thâm hiểm và đê hèn đến mức đi trộm cả đồ bái quan của người chết để cầu may mắn ích kỷ cho bản thân.

Sau cái đêm gã dượng ôm cặp đèn cầy bỏ trốn, cô Út suy sụp và buồn bã dữ dằn. Dù được mẹ và bà nội hết lòng bên cạnh an ủi, chăm sóc, nhưng sự kích động liên tiếp đã khiến cô không chịu đựng nổi. Đúng vào ngày làm lễ tuần chung thất (thất thứ 7) của ông nội, cô Út đột ngột trở dạ. Đứa trẻ tội nghiệp chào đời thiếu tháng, sinh non nên thể trạng vô cùng yếu ớt, cân nặng chỉ vỏn vẹn được hơn một ký lô. Bác sĩ lập tức phải đưa bé vào nằm lồng kính để chăm sóc đặc biệt. Nhìn cơ thể bé bỏng của đứa trẻ tội nghiệp nằm lọt thỏm giữa những dây nhợ, máy móc, cả nhà Bách chỉ biết ôm nhau khóc ròng. Nhưng vì cô Út, mọi người lại gạt nước mắt, cố gắng gượng dậy để động viên tinh thần cho cô. Có lẽ nhờ hương hồn ông nội trên cao linh thiêng che chở, phù hộ độ trì cho đứa cháu ngoại tội nghiệp, thằng bé đã kiên cường vượt qua lằn ranh sinh tử, dần dà khỏe mạnh và khôn lớn cho đến tận bây giờ, khi đã là một cậu thiếu niên mười lăm tuổi.

Về phần dượng Út, từ lúc cô Út sinh con cho đến khi thằng bé tròn ba tuổi, gã bặt vô âm tín, không hề quay về thăm nom hay ngó ngàng đến giọt máu của mình dù chỉ một lần. Suốt mấy năm trời đằng đẵng, chỉ có bố mẹ đẻ của gã—tức là ông bà nội của đứa trẻ—là còn chút lương tri. Cứ vài bữa nửa tháng, hai ông bà lại lặn lội mua tã, mua sữa mang sang thăm cháu ngoại. Còn bản thân gã dượng thì tuyệt nhiên không gửi về một đồng bạc lẻ nào để phụ nuôi con. Bách thầm nghĩ, cũng may là gia đình cậu thuộc diện khá giả nên mới có đủ kinh tế để bảo bọc cho hai mẹ con cô Út, chứ nuôi một đứa trẻ sơ sinh bình thường đã chẳng dễ dàng gì, huống hồ là một đứa trẻ sinh non có thể trạng yếu ớt, đau ốm liên miên thì chi phí tốn kém lại càng khủng khiếp. Trong chuyện này, gia đình Bách không hề oán trách ông bà thông gia, bởi họ đã già cả, chỉ trông chờ vào vài đồng tiền lời ít ỏi từ quán cà phê cóc liu riu trước nhà để dưỡng già, gom góp mua được chút tã sữa cho cháu đã là quá sức. Người đáng trách, đáng hận nhất ở đây chính là gã dượng vô liêm sỉ và cạn tình cạn nghĩa.

Suốt ba năm gã bỏ đi, bố Bách cũng từng lân la hỏi han khắp nơi, dò hỏi những người bạn làm chung nghề xây dựng xem có ai biết tin tức gì của gã không. Thế nhưng gã dượng giống như một chiếc bong bóng xà phòng tan vào không trung, chẳng để lại bất cứ một tăm hơi hay dấu vết nào.

Cho đến một ngày nọ, khi con trai gã đã lên ba tuổi, gã đột ngột lù lù xuất hiện trước cửa nhà Bách. Lần trở về này của gã khiến cả nhà kinh ngạc đến mức không một ai nhận ra. Nếu như ba năm trước, trong đám tang ông nội, gã trông tàn tạ nhưng vẫn còn ra dáng con người, thì lần này gã chẳng khác nào một nùi giẻ rách trôi dạt bên lề đường. Gã mặc chiếc áo cũ sờn đến mức mục nát, đôi dép dưới chân đen thui, cũ kỹ bám đầy bụi đất. Mái tóc gã dài lượm thượm, xơ xác không buồn cắt, râu ria lởm chởm bám đầy mặt trông vô cùng dơ dáng dại hình. Ban đầu bước vào sân, mọi người còn ngỡ là một ông lão đi mua ve chai hay đồng nát đi nhầm chỗ.

May mắn thay cho gã là hôm đó bố Bách không có nhà, nếu không với tính khí của bố thì gã đã bị đuổi thẳng cổ chứ đừng hòng bước qua bậc cửa. Thấy gã quá đỗi thảm hại, bà nội dù giận nhưng vẫn mủi lòng cho gã vào nhà để nhìn mặt con. Tuy nhiên, bà nội cũng không muốn nhìn mặt gã con rể tệ bạc nên liền lánh mặt đi thẳng vào buồng trong, chỉ còn mẹ Bách và chị Hai ở lại phòng khách để tiếp chuyện.

Sau này, chị Hai mới kể lại cho Bách nghe ngọn ngành buổi trò chuyện hôm ấy. Ngồi trước mặt mẹ và chị Hai, gã dượng Út cúi gầm mặt, giọng run rẩy tự thú nhận toàn bộ sự thật tội lỗi của mình. Gã cay đắng thừa nhận chính gã là kẻ đã nhẫn tâm ăn cắp cặp đèn cầy bái quan của ông nội ba năm trước, với ý đồ đen tối là đem về để thờ cúng, hòng mong thứ đồ tâm linh ấy sẽ phù hộ cho công việc làm ăn của gã được giàu sang, phát đạt.

Gã cũng thú nhận một sự thật bàng hoàng rằng, từ cái hồi còn chung sống mặn nồng với cô Út dưới một mái nhà, gã đã mang bản tính lăng nhăng, lén lút cặp kè, ong bướm với người phụ nữ này người đàn bà khác ở bên ngoài. Cái đêm cãi vã dữ dội với ông nội rồi bỏ đi biệt tích, gã chẳng hề đi thuê nhà trọ hay làm lụng vất vả như lời gã bịa đặt, mà thực chất là gã dọn thẳng đến phòng trọ của một ả bồ nhí tên Nhi để chung sống như vợ chồng. Người đàn bà tên Nhi này vốn chẳng phải hạng người đàng hoàng tử tế gì, mà làm cái nghề buôn hương bán phấn. Gom góp được chút tiền tiết kiệm bấy lâu nay, gã dượng dâng trọn cho ả nhân tình, cả hai không thèm làm lụng gì mà chỉ suốt ngày dùng số tiền đó để bao nhau đi ăn chơi, hưởng lạc và đi du lịch khắp nơi. Gã cứ ngỡ đã tìm được chốn bồng lai tiên cảnh, nào ngờ đâu đó lại chính là mở đầu cho chuỗi bi kịch thảm khốc biến gã thành một kẻ thân tàn ma dại như ngày hôm nay.
Những ngày tháng "vàng son" ngắn ngủi ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Ban đầu, gã dượng Út cùng ả bồ nhí tên Nhi cứ thỏa sức ăn chơi xả láng, tiêu tiền như nước. Thế nhưng, đến khi số tiền tiết kiệm cạn kiệt, bản mặt thật của Nhi mới lập tức lộ ra. Ả trở mặt nhanh như trở bàn tay, bắt đầu chì chiết, chửi rủa gã không tiếc lời. Ngày này qua ngày khác, gã phải sống trong sự đay nghiến, hành hạ tinh thần từ nhân tình. Dù lúc đó gã dượng cũng đi làm kiếm tiền, nhưng công việc bấp bênh, thu nhập ba cọc ba đồng, chẳng thể nào ổn định bằng hồi trước làm chung công trình với bố Bách. Với số tiền ít ỏi đó, gã hoàn toàn bất lực, không đủ sức để bao nuôi, cung phụng cho thói ăn chơi của Nhi được nữa.

Đỉnh điểm là có một buổi tối đi làm về mệt rã rời, gã thậm chí còn không được Nhi cho ăn một hạt cơm. Ả kiếm chuyện, nhẫn tâm đuổi thẳng gã ra ngoài đường đứng hứng sương hứng gió. Mục đích ác độc của Nhi là để trống phòng, lén lút kêu khách về bến để hành sự, bán thân ngay trên chính chiếc giường ngủ của hai đứa trong căn phòng trọ chật hẹp.

Nghe đến đoạn này, mẹ Bách vừa ghê tởm vừa thắc mắc hỏi: "Ủa, chứ sao dượng không bỏ đại nó đi cho rồi, còn đâm đầu ở lại đó làm chi nữa?". Gã dượng ngập ngừng, vẻ mặt đầy ái ngại và xấu hổ dối lòng rằng vì gã còn thương Nhi nhiều lắm. Tuy nhiên, sau này khi mẹ đem chuyện này kể lại với bố, bố Bách mới cười khẩy rồi bóc trần sự thật: "Thương xót gì cái loại đó! Thằng cha này nhu cầu sinh lý cao ngất trời. Mấy lần ngồi trên bàn nhậu tâm sự với anh em làm chung, lão toàn vỗ ngực bảo chỉ thích kiểu phụ nữ có cùng tần số, phải cuồng nhiệt và bạo liệt trong chuyện giường chiếu". Lúc này mẹ Bách mới vỡ lẽ ra, hóa ra gã dượng không chịu dứt bỏ ả nhân tình là vì Nhi quá sành sỏi và rành rọt chuyện chăn gối do đặc thù cái nghề buôn phấn bán son của ả, khiến gã bị mê muội không lối thoát.

Quay trở lại chuỗi ngày gã dượng sống chung với Nhi, có một lần đi ngang qua nhà Bách, gã vô tình nhìn thấy trong nhà đang treo cờ tang. Ban đầu gã chưa biết ai mất, nhưng sau khi dò hỏi và biết được người nằm xuống là ông nội, một ý nghĩ đen tối đã lập tức nảy sinh trong đầu gã. Gã manh nha vạch ra kế hoạch mò về đám tang, giả lả quỳ khóc hối lỗi để đánh lạc hướng cả nhà, rồi canh me ăn cắp bằng được cặp đèn cầy bái quan của ông nội nhằm cướp lấy vận may, giúp công việc làm ăn sau này phát đạt.

Thế nhưng, sự giàu sang, may mắn đâu chẳng thấy, chỉ biết là ngay sau khi trộm được cặp đèn cầy mang về phòng trọ, gã dượng và Nhi đã phải trả giá bằng những đêm kinh hoàng. Cứ mỗi tối khi hai đứa nằm xuống ngủ, chiếc giường trọ bỗng nhiên rung lắc dữ dội, lắc qua lắc lại mạnh bạo y như đang chơi trò đu quay. Kỳ lạ thay, cứ hễ giật mình tỉnh giấc mở mắt ra thì mọi thứ lại im lìm, bình thường trở lại, nhưng hễ đặt lưng nằm xuống là cái giường lại tiếp tục lắc. Tình trạng quái dị đó diễn ra liên tục suốt mấy đêm liền. chưa dừng lại ở đó, gã dượng rõ ràng đã cẩn thận cất hộp đựng cặp đèn cầy bái quan lên chiếc kệ cao trong phòng. Vậy mà không hiểu bằng cách nào, cứ mỗi sáng thức dậy, gã lại kinh hồn bạt vía khi thấy cặp đèn cầy nằm chễm chệ ngay trên đầu giường, sát cạnh chỗ gã nằm ngủ.

Chứng kiến những hiện tượng tâm linh đầy ám ảnh đó, cả gã dượng lẫn Nhi đều lạnh sống lưng vì sợ hãi. Nhi hoảng sợ quá liền lớn tiếng thúc giục gã mau chóng đem vứt cặp đèn cầy quỷ dị đó đi. Nhưng vì bản tính cố chấp và lòng tham lam quá lớn, gã dượng vẫn khăng khăng đòi giữ lại bên mình.

Cho đến một đêm nọ, khi Nhi đang thiu thiu ngủ thì bất chợt mở mắt ra. Trong ánh đèn lờ mờ của căn phòng trọ, ả kinh hoàng nhìn thấy bóng một người đàn ông lớn tuổi, nói đúng hơn là một ông già, lẳng lặng đi từ trong nhà vệ sinh ra. Vì là phòng trọ nhỏ nên nhà vệ sinh nằm ngay sát cạnh giường ngủ. Ông già đó chậm rãi tiến lại gần giường, rồi bất ngờ lao vào bóp cổ Nhi một cách điên cuồng. Nhi bị nghẹt thở, cố sống cố chết giãy giụa, la hét thất thanh để cầu cứu. Thế nhưng gã dượng nằm bên cạnh lúc đó lại ngủ say như chết, tai điếc đặc không hề nghe thấy bất kỳ một tiếng động hay tiếng la hét kinh hoàng nào của nhân tình. Cho đến khi Nhi tưởng chừng như mình đã đặt một chân vào cửa tử, hơi thở lịm dần thì ông già ấy mới chịu buông tay ra, lẳng lặng quay lưng đi ngược trở vào trong nhà vệ sinh. Ả Nhi run rẩy diễn tả lại ngoại hình của ông già bóp cổ mình, từ nhân dạng cho đến chiếc áo sơ mi màu nâu mặc trên người đều trùng khớp một cách hoàn hảo với ông nội của Bách—đó chính là bộ quần áo mà gia đình đã mặc để tẩm liệm cho ông lúc lâm chung.

Ngay khi bóng ma của ông nội vừa biến mất, Nhi mới cử động lại được chân tay. Quá hoảng loạn và giận dữ, ả quay sang đạp gã dượng một cú trời giáng khiến gã tỉnh giấc, nổ đom đóm mắt. Nhi chửi bới gã dữ dội, trách móc tại sao lúc ả kêu cứu thảm thiết gã lại trơ mắt ra không chịu dậy cứu. Gã dượng thì ú ớ thanh minh rằng mình thực sự không nghe thấy gì. Hai bên lời qua tiếng lại, chửi bới om sòm. Trong cơn điên loạn vì sợ hãi, Nhi gom hết quần áo, đồ đạc của gã dượng quăng thẳng ra ngoài đường, đuổi gã ra khỏi nhà ngay trong đêm. Ả cũng không quên vứt kèm theo hộp đựng cặp đèn cầy bái quan ra ngoài lộ, nhưng may mắn là hộp được làm chắc chắn nên đèn không bị gãy. Cảnh tượng ồn ào khiến những người xung quanh đổ ra xem đông nghịt, làm gã dượng nhục nhã, quê độ tột cùng.

Dù bị nhân tình sỉ nhục và đuổi đi nhếch nhác như vậy, gã dượng vẫn nhất quyết không chịu quay về với vợ con. Gã lầm lũi ôm đống đồ đạc dắt chiếc xe máy cũ nát đi cầm cố, nhưng xe cùi bắp nên cũng chẳng đáng được bao nhiêu tiền. Sau đó, gã xin vào làm nhân viên bảo vệ cho một cơ sở nhỏ để có chỗ chui ra chui vào, bao ăn bao ở.

Thế nhưng, một khi đã bị bề trên quở phạt thì cái xui xẻo cứ đeo bám gã đủ đường. Đi làm được vài bữa thì gã bị ngộ độc thực phẩm, nôn thốc nôn tháo; chưa kịp hoàn hồn thì chiếc điện thoại cùi bắp lại bị rơi xuống nước hư hỏng hoàn toàn. Bi kịch lớn nhất là đợt gần đây, khi gã được giao nhiệm vụ trông giữ xe cho một quán nhậu. Do mệt mỏi, gã ngủ gục lúc nào không hay, tạo cơ hội cho đám trộm cắp bẻ khóa, dắt trộm xe của khách đi mất tiêu trong vòng một nốt nhạc. Hậu quả là gã dượng phải gánh khoản nợ đền bù cho người ta gần mười triệu đồng—một số tiền cực kỳ lớn và có giá trị khổng lồ vào thời điểm bấy giờ.

Đâu chỉ dừng lại ở việc tiền tài tiêu tán, gã dượng dù đi đâu cũng luôn mang theo hộp đèn cầy bái quan cất trong túi đồ đạc cá nhân. Đêm nào đi ngủ gã cũng bị bóng đè cứng đờ người, hoặc mơ thấy có bàn tay vô hình lao vào bóp cổ đến ngạt thở. Sự quở phạt và hành hạ tâm linh dai dẳng suốt ba năm trời đã tàn phá gã dượng một cách khủng khiếp, biến gã từ một người đàn ông lành lặn trở thành một kẻ có nhân hình dị hợm, ghê rợn, đến nỗi một đôi dép nguyên vẹn để xỏ vào chân gã cũng không có mà đi.
Hóa ra, gã dượng Út cũng từng có ý định mang cặp đèn cầy bái quan qua trả lại cho gia đình để mong thoát khỏi sự quở phạt của người khuất mặt khuất mày. Thế nhưng, do gã còn thiếu nợ tiền nước ở quán cà phê, bà chủ tiệm đã giữ sạch đồ đạc cá nhân của gã lại để làm chứng bấu. Lần này gã muối mặt mò về nhà vợ thực chất là để xin tiền đi chuộc đống đồ đạc ấy về. Nghe đến đây thì mẹ và chị Hai của Bách thực sự cạn lời, hết biết nói sao với người đàn ông này. Một kẻ từng là trụ cột gia đình mà nay lại bệ rạc, tệ bạc và thảm hại đến mức không thể cứu vãn.

Ngồi một hồi khúm núm ở phòng khách, gã dượng Út lên tiếng cầu xin được vào buồng trong để nói chuyện riêng với cô Út. Dù trong lòng đầy chán ghét, mẹ Bách cũng không thể can ngăn nghĩa tào khang của hai người. Họ đã đóng cửa nói với nhau những gì, lúc bấy giờ mẹ không hề hay biết. Phải mãi sau này, cô Út mới nghẹn ngào kể lại toàn bộ sự thật cho mẹ nghe.

Vào cái khoảnh khắc gã bước vào buồng, dẫu cô Út vẫn còn nặng lòng thương gã và tha thiết muốn đứa con trai tội nghiệp của mình có một gia đình trọn vẹn, có cha có mẹ đầy đủ như bao người, nhưng khi tận mắt chứng kiến bộ dạng bệ rạc, nhếch nhác như gã ăn mày của chồng, cô hoàn toàn hụt hẫng và hết ham. Cô Út nhìn gã, gạt nước mắt bảo rằng cô sẽ đưa cho gã một số vốn lớn. Số tiền này chính là của hồi môn mà ông bà nội đã chắt chiu trao cho cô ngày xuất giá, nay cô đem ra làm chút tình nghĩa vợ chồng cuối cùng để giúp đỡ gã lúc ngặt nghèo. Cô thẳng thắn ra điều kiện: nếu sau khi nhận số tiền này, gã biết tỉnh ngộ, thay đổi tính nết, tu chí làm ăn trở lại và biết xót thương vợ con, cô sẽ rộng lòng đón gã về sống chung để hai mẹ con nương tựa. Còn bằng không, nếu gã vẫn chứng nào tật nấy, thì số tiền này coi như khoản dứt dạt nghĩa tình từ đây về sau. Hai người sẽ chẳng còn là vợ chồng gì nữa, gã muốn thì có thể về thăm con, tuyệt đối không được bén mảng đến cuộc đời cô. Nghe những lời gan ruột của vợ, gã dượng Út chỉ biết ôm mặt khóc lóc nức nở, miệng liên tục nói lời cảm ơn rối rít.

Sau cuộc nói chuyện riêng đó, mẹ Bách đứng ra bảo để mẹ chở gã dượng ra quán cà phê chuộc lại đồ đạc, mục đích chính là đòi lại bằng được cặp đèn cầy bái quan của ông nội. Lấy lại được kỷ vật thiêng liêng, gia đình Bách mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau biến cố đó, nghe đâu gã dượng Út khăn gói lên Sài Gòn làm ăn. Có lẽ những hình phạt tâm linh ghê rợn cùng lời cảnh cáo đanh thép của vợ đã thức tỉnh phần người trong gã, gã bắt đầu biết chăm chỉ làm lụng, không còn tụ tập chơi bời trác táng như xưa. Vào dịp Tết năm ấy, gã dượng có quay về thăm hai mẹ con cô Út. Lần này, trông bộ dạng gã đã đỡ hơn trước rất nhiều, dù cuộc sống vẫn chẳng dư dả gì cho cam. Gã thành tâm bước đến trước bàn thờ, thắp lên cho ông nội một nén nhang tạ lỗi. Thật may mắn là đợt này nén nhang cháy rất bình thường, không còn hiện tượng phựt lửa bừng bừng như trước nữa. Chứng kiến điều đó, cô Út mừng thầm trong bụng, nghĩ bụng vong linh ông nội đã nguôi giận và tha thứ cho gã.

Bẵng đi thêm một năm chăm chỉ, gã dượng Út đã tìm được một công việc có thu nhập ổn định. Gã tự tin quay về xin phép cả nhà đón mẹ con cô Út lên Sài Gòn để gia đình nhỏ được sum họp sau bao năm ly tán. Ban đầu, khi nghe ý định này, bố Bách và bà nội phản đối kịch liệt, dữ dội vô cùng vì vẫn chưa thể nguôi ngoai những lỗi lầm năm xưa của gã. Thế nhưng, thấy cô Út quá tha thiết, hết lời năn nỉ, khóc lóc van xin cho chồng một cơ hội, cả nhà đành xót xa gật đầu đồng ý cho hai mẹ con đi.

Lên thành phố, dù cả nhà vẫn phải ở trong một căn phòng trọ thuê mướn, nhưng vì gã dượng đã chịu khó cày cuốc, lo toan nên cuộc sống của mẹ con cô Út cũng xem như bình yên, không phải chịu cảnh vất vả, thiếu thốn.

Cứ ngỡ sóng gió đã qua và hạnh phúc đã mỉm cười với người phụ nữ cam chịu, thì hai năm sau đó, một cuộc điện thoại từ Sài Gòn gọi về đã làm chao đảo cả gia đình Bách. Qua điện thoại, cô Út khóc nghẹn ngào, tiếng nấc xé lòng khiến cả nhà nhao nhao, hoảng hốt không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Giữa những tiếng khóc nức nở, cô Út đau đớn thông báo gã dượng Út đã bị nhiễm HIV và đang bước vào thời kỳ cuối. Căn bệnh đã ăn sâu vào máu, bác sĩ lắc đầu bất lực bảo gia đình lo chuẩn bị hậu sự chứ không còn phép màu nào cứu chữa được nữa.

Đến lúc này, cô Út mới dám nghẹn ngào thú nhận một bí mật động trời mà cô đã giấu kín suốt hai năm qua. Hóa ra, cái ngày gã dượng về xin đón hai mẹ con lên Sài Gòn, ban đầu cô Út dứt khoát không muốn đi vì sợ gã "ngựa quen đường cũ". Nhưng chính vào lúc đó, gã dượng đã quỳ sụp xuống, khóc hận thú nhận rằng mình đã dính phải căn bệnh thế kỷ HIV từ những ngày tháng chung chạ với ả điếm tên Nhi, và bệnh tình đã chuyển sang giai đoạn AIDS giai đoạn cuối. Gã lột chiếc áo đang mặc ra, để lộ cơ thể đầy rẫy những mục nhọt, lở loét đến ghê người. Gã khóc lóc thảm thiết, van xin cô cho gã được sống những năm tháng cuối đời ngắn ngủi bên cạnh vợ con để chuộc lại lỗi lầm.

Đứng trước ranh giới mong manh của sự sống và cái chết của chồng, cô Út vừa xót xa vừa giận đến uất nghẹn. Nhưng nghĩ cho cùng, dẫu không còn tình thì vẫn còn cái nghĩa tào khang sâu nặng. Giá như ngày trước gã không ăn chơi trác táng, buông thả bản thân thì đâu đến nông nỗi thân tàn ma dại như thế này. Khi mọi chuyện đã vỡ lở, cô cũng chẳng biết làm sao ngoài việc chấp nhận số phận. Cô cắn răng giữ bí mật này với cả gia đình hai bên, lặng lẽ ôm con lên Sài Gòn để chăm sóc gã. Những ngày đầu gã còn chút sức lực thì vẫn cố đi làm, kết hợp uống thuốc duy trì. Thế nhưng mấy tháng gần đây, bệnh tình trở nặng, virus tàn phá cơ thể khiến gã không còn đứng vững. Người gã gầy rộc, teo tóp và rút rái lại, nhìn chẳng khác nào một bệnh nhân lao phổi giai đoạn cuối. Khi đưa vào bệnh viện, các bác sĩ chỉ có thể truyền dịch, truyền nước để duy trì sự sống được ngày nào hay ngày nấy, sự chết đã cận kề.

Nghe xong câu chuyện đẫm nước mắt của cô Út, cả nhà Bách tức tốc đón xe lên thẳng Sài Gòn ngay trong đêm. Vừa đến nơi, mẹ Bách vội vã kéo cô Út ra một góc hỏi han xem hai vợ chồng có quan hệ gì trong suốt thời gian qua không và giục cô đưa con đi xét nghiệm gấp. Đến khi nhận được kết quả hai mẹ con đều bình thường, âm tính với căn bệnh, cả nhà mới thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân.

Không lâu sau, gia đình bên nội của đứa nhỏ cũng hay tin và chạy lên bệnh viện. Căn phòng bệnh ngập tràn tiếng khóc nghẹn và bầu không khí u uất đến nao lòng. Câu chuyện khép lại với một nỗi buồn quá đỗi mênh mông. Gia đình Bách ai cũng thương xót cho số phận long đong của cô Út và đứa con nhỏ dại. Những tưởng sau bao sóng gió, thằng bé đã được hưởng hơi ấm của cả cha lẫn mẹ, gia đình được đoàn tụ viên mãn, nào ngờ ngày vui ngắn chẳng tày gang, bi kịch lại một lần nữa ập xuống.

Vào cái ngày gã dượng Út trút hơi thở cuối cùng, đứa con trai nhỏ dại mới có mấy tuổi đầu, hoàn toàn chưa biết gì về sự sinh ly tử biệt. Thằng bé cứ níu chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của cha nó mà khóc mếu máo, gọi cha trong vô vọng. Cảnh tượng tang thương ấy khiến Bách và anh Ba dù là những gã con trai cứng rắn cũng không kìm được nước mắt, lòng thắt lại vì quá đau lòng.

Sau đó, gia đình bên nội đã làm thủ tục đưa thi thể gã dượng Út về quê nhà để lo liệu ma chay. Cô Út cùng đứa con trai nhỏ cũng lặng lẽ khăn gói qua bên ấy, chịu tang và làm tròn bổn phận cuối cùng với người đàn ông đã đi qua đời mình. Vì những rạn nứt và tổn thương quá lớn trong quá khứ, gia đình Bách chỉ đứng sau hỗ trợ hết mình về mặt kinh tế để phụ lo đám tang cho chu toàn, chứ không sang túc trực bên linh cữu để phụ giúp cô Út được.

Nghe gã dượng dứt lời kể, mẹ Bách thở dài hỏi gã xem hiện tại có còn giữ cặp đèn cầy bái quan đó của ông nội nữa hay không. Gã dượng khúm núm gật đầu bảo vẫn còn giữ kỹ, nhưng vì sợ hãi nên lần này gã không dám mang theo bên mình.
Mặc dù trong lòng rất muốn túc trực bên linh cữu để đỡ đần cho cô Út, nhưng gia đình Bách chỉ có thể hỗ trợ hết mình về mặt kinh tế. Nhìn bóng dáng cô Út gầy gò, lòng ai nấy đều xót xa tột cùng. Cô vừa mới kiệt sức vì chuỗi ngày dài ròng rã chăm chồng trong bệnh viện, nay lại phải thức đêm thức hôm, nén đau thương để lo liệu đám tang cho chu toàn.

Từ đầu đến cuối câu chuyện, người đáng thương nhất, chịu nhiều bất hạnh nhất vẫn là cô Út. Nghĩ về quá khứ, Bách không khỏi bùi ngùi. Ngày chưa lấy chồng, cô Út là một người con gái vô cùng xinh đẹp, nết na, từng có biết bao nhiêu gia đình giàu sang, có điều kiện đến hỏi cưới. Vậy mà chẳng hiểu định mệnh đưa đẩy thế nào, cô lại đem lòng yêu và ưng thuận gã dượng Út, để rồi cuộc đời phải chịu trăm đắng ngàn cay. Trải qua bao nhiêu giông bão, từ một người phụ nữ bị phản bội, tàn tạ cả thể xác lẫn tinh thần, giờ đây cô lại phải mang danh phận góa phụ khi tuổi đời còn quá trẻ. Nhưng rồi mọi người trong nhà cũng chỉ biết thở dài tự an ủi, có lẽ tất cả đều là cái số, cái duyên nợ từ kiếp trước, chứ biết trách ai bây giờ.

Sau khi gã dượng Út qua đời, cô Út quyết định không đi bước nữa mà chọn ở vậy một mình nuôi con. Cô dọn về sống chung dưới một mái nhà với bà nội để hai bà cháu, mẹ con nương tựa vào nhau. Niềm an ủi, động viên lớn nhất đối với cô Út lúc này chính là đứa con trai. Thằng bé vô cùng ngoan ngoãn, hiếu thảo và đặc biệt là học giỏi dữ dằn. Suốt nhiều năm liền, cậu bé luôn giữ vững danh hiệu học sinh giỏi, thậm chí còn vinh dự được chọn đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Mỗi lần nhắc đến con, ánh mắt cô Út lại lấp lánh niềm hạnh phúc và hãnh diện khôn tả. Đứa trẻ từng sinh non yếu ớt ngày nào nay đã trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho người mẹ tội nghiệp.

Về phần cặp đèn cầy bái quan của ông nội, kể từ khi được mẹ Bách chuộc về lại nhà, mọi thứ đều diễn ra rất bình thường, không có thêm bất kỳ hiện tượng quái dị nào nữa. Thế nhưng, có một điều kỳ lạ mà chính Bách cũng không rõ là do sự trùng hợp ngẫu nhiên hay thực sự có sự linh ứng khuất mặt khuất mày: Từ ngày kỷ vật ấy quay trở về, công việc làm ăn của bố Bách phất lên như diều gặp gió. Trước đây, gia đình Bách vốn đã thuộc diện khá giả, nhưng kể từ đó trở đi, kinh tế nhà cậu lại càng thịnh vượng hơn gấp bội, gọi là "khá hơn chữ khá". Không chỉ có tiền tài, cả nhà ai nấy đều luôn bình an, khỏe mạnh, làm bất cứ công việc gì cũng thuận buồm xuôi gió và gặt hái thành công.

Sự linh thiêng của cặp đèn cầy bái quan và vong linh ông nội một lần nữa được chứng kiến rõ nét vào đợt bà nội bỗng nhiên lâm bệnh nặng. Trận ốm ấy thập tử nhất sinh, sức khỏe bà suy kiệt nghiêm trọng đến mức các bác sĩ và người nhà đều nghĩ bà sẽ không thể nào qua khỏi đợt này. Trong cơn hoảng loạn, mẹ Bách sực nhớ đến cặp đèn cầy bái quan đang được cất giữ. Mẹ liền cùng bố cung kính mang cặp đèn ra đặt lên bàn thờ ông nội, châm lửa đốt lên rồi thành tâm khấn vái, cầu xin hương hồn ông hiển linh cứu mạng bà.

Thật nhiệm mầu, ngay sáng hôm sau, sức khỏe của bà nội bỗng nhiên có chuyển biến tốt một cách thần kỳ. Bà bắt đầu tỉnh táo, chịu ăn uống và dần khỏe mạnh trở lại trước sự ngỡ ngàng của cả nhà. Khi đã bình phục, bà nội mới ngồi lại kể cho con cháu nghe về một giấc mơ kỳ lạ vào đêm hôm đó.

Bà bảo, tối hôm ấy khi đang nằm hôn mê trên giường, bà chợt nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc chậm rãi đi vào phòng mình. Bà cố sức mở mắt ra nhìn thì thấy một cái bóng đen thui đứng sừng sững bên giường. Thế nhưng, ngay khi cái bóng ấy vừa mở miệng nói chuyện, bà liền nhận ra ngay lập tức, không thể sai vào đâu được, đó chính là ông nội. Ông đứng nhìn bà, giọng điệu nửa trách móc nửa yêu thương y như lúc sinh thời: "Bộ bà chán sống rồi hay sao mà nằm đây? Lo mà khỏe lại đi! Bà là còn sống dai dữ lắm, chưa có chết được đâu mà ham!". Nói xong, ông nội cười khà khà một tràng sảng khoái rồi từ từ quay lưng đi ra ngoài.

Bách đứng bên cạnh nghe bà nội kể đến đâu là da gà da vịt nổi lên rần rần đến đó. Bởi vì cái điệu cười và cùng lối nói chuyện hài hước và đầy tình cảm ấy chính là thói quen đặc trưng không lẫn vào đâu được của ông nội cậu lúc còn sống. Hóa ra, dù đã sang ở thế giới bên kia, ông nội vẫn luôn dõi theo và dang tay che chở cho những người thân yêu của mình.


Ảnh bìa

Thêm ảnh bìa
0 / 100 0 / 140

Danh mục

Giải Trí 18+
Sức Khoẻ
Phát Triển Bản Thân
Google SEO
Dramangan
Xu Hướng
Truyện Tâm Linh
Food
WorldCup2026
Tâm Lý
Tin Tức
Công Nghệ
Nhật Ký
Suy Ngẫm
Cộng Đồng
Preview

Xuất bản

Đăng tải bài viết của bạn để kết nối với cộng đồng.

Tạo danh mục

0 / 50
Loader