TIẾNG QUỶ GỌI TRONG ĐÊM 1

Tác giả: trần ngọc thi
26/06/2026 11:37 AM

Chương 1 : Cơ Cực

Hà Nội những năm đầu thế kỷ XX là một trong những đô thị sầm uất bậc nhất xứ Bắc Kỳ. Khu phố trung tâm ven bờ hồ luôn tấp nập người qua kẻ lại, hàng quán san sát, tiếng rao bán hòa cùng nhịp sống nhộn nhịp của chốn kinh kỳ. Bất cứ ai lần đầu đặt chân đến nơi đây cũng không khỏi choáng ngợp trước khung cảnh phồn hoa ấy.

Giữa dòng người đông đúc, Vũ đứng bên cạnh chiếc xe kéo cũ kỹ, đưa ánh mắt mệt mỏi nhìn khắp phố phường. Quê cậu ở vùng Hải Hưng. Lớn lên trong cảnh nghèo khó, Vũ theo bạn bè rời quê lên Hà Nội tìm kế sinh nhai. Người ở lại tiếp tục cày cấy trên đồng ruộng, kẻ tha phương cầu thực. Cậu cũng chỉ là một trong vô số thanh niên mang theo hy vọng đổi đời nơi đất khách.

Vũ mới bước vào nghề phu kéo xe nên sức trai còn dồi dào, điều khiến cậu lo lắng nhất không phải là cực nhọc mà là không có khách. Từ sáng đến giờ, cậu liên tục mời chào nhưng chẳng ai đoái hoài. Người chê cậu còn trẻ, chưa rành đường phố Hà Nội, sợ vừa kéo xe vừa hỏi đường sẽ mất thời gian. Người khác lại chê chiếc xe cũ kỹ có mùi khó chịu. Có người mặc cả, chê giá đắt. Ai cũng có một lý do để từ chối.

Không khí oi bức phủ kín khắp phố phường. Cái nóng hầm hập như thiêu đốt mặt người khiến ai nấy đều mệt mỏi.

Đứng cạnh Vũ là ông Thành, một phu xe đã gắn bó với nghề nhiều năm. Ông thở dài ngao ngán:

"Thời buổi người khôn của khó, cả ngày chẳng có khách thế này thì về quê làm ruộng còn hơn."

Ông Thành cũng là người cùng quê, từng trải hơn nên luôn chỉ bảo Vũ những điều cần biết khi mới vào nghề. Hai người thuê chung một căn phòng nhỏ xập xệ ở phố Hàng Chiếu. Dù tiền trọ khá cao, họ vẫn cố bám trụ vì ở gần khu trung tâm, thuận tiện đón khách mỗi khi có người gọi xe vào ban đêm.

Nhìn bầu trời đen kịt, ông Thành khẽ lắc đầu.

"Chắc sắp có mưa lớn."

Ông ngán ngẩm vì cả ngày chẳng kiếm nổi đồng nào. Tuổi đã cao, lưng đau nhức vì kéo xe nhiều năm, ông biết mình chẳng thể gắn bó với nghề được bao lâu nữa.

"Tao về trước đây, lưng đau quá chịu hết nổi."

Vũ gật đầu, khuyên ông về nghỉ ngơi để tránh dầm mưa rồi lặng lẽ nhìn theo bóng dáng người đàn ông khuất dần trong màn đêm.

Ở lại một mình, Vũ vẫn chưa muốn bỏ cuộc. Cậu vừa mới lên Hà Nội, đây là công việc đầu tiên kiếm sống. Nếu không cố gắng thì cũng chẳng biết còn nghề gì khác để làm. Sau một ngày phơi mình giữa đường mà không có lấy một vị khách, Vũ quyết định kéo xe sang khu vực khác đông người hơn.

Thời buổi khó khăn, phu kéo xe ở Hà Nội nhiều vô kể. Người dân còn lo từng bữa ăn nên hiếm ai bỏ tiền thuê xe. Khách của Vũ chủ yếu là quan Tây, những nhà giàu làm ăn lớn hoặc các bà, các cô quyền quý muốn dạo quanh bờ hồ.

Không khí càng lúc càng oi nồng. Dù màn đêm đã buông xuống, hơi nóng vẫn hầm hập phả vào mặt. Vũ đánh liều kéo xe dọc theo các con phố, hy vọng sẽ có ai đó gọi mình.

Rời xa khu trung tâm, đường phố dần trở nên vắng vẻ. Bình thường ông Thành luôn dặn cậu phải tránh những nơi heo hút vì ban đêm thường xảy ra cướp giật, phu xe còn bị đánh rồi quỵt tiền. Vũ hiểu điều đó, nhưng cả ngày không kiếm được khách khiến cậu đành liều một phen.

May mắn là khu vực này vẫn còn vài gánh phở đêm và những người bán hàng rong qua lại, nên Vũ cũng bớt lo.

Bầu trời đen như mực. Những tia chớp lóe sáng ở phía chân trời, tiếp theo là tiếng sấm vang rền. Mồ hôi chảy thành dòng trên trán, Vũ kéo vạt áo cũ lau mặt, trong đầu phân vân có nên quay về nghỉ hay không.

Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên:

"Ê, thằng phu xe!"

Vũ giật mình quay lại. Bên kia đường là một người đàn ông ăn mặc sang trọng đang vẫy tay gọi. Mừng rỡ vì cuối cùng cũng có khách, cậu vội vàng kéo xe đến.

Đến gần, Vũ mới nhìn rõ người đàn ông ấy. Ông ta mặc bộ com-lê trắng, đi giày Tây, tay cầm gậy ba-toong, phong thái đầy uy quyền. Chỉ cần nhìn qua cũng đủ biết đây là người thường xuyên làm việc với giới chức cầm quyền.

Người đàn ông không nhiều lời. Ông chỉ vào một chiếc bao màu đen đặt bên đường rồi lạnh lùng nói:

"Chở cái này đến địa chỉ ghi trong giấy."

Vũ cầm tờ giấy lên nhưng chỉ thấy những dòng chữ Latin mà mình không thể đọc được.

Người đàn ông cười khẩy.

"Không biết chữ à?"

Nghe giọng điệu đầy khinh miệt, Vũ chỉ biết cúi đầu, gượng cười.

"Dạ... phận nghèo nên không có điều kiện học hành như quan lớn."

Ông ta không đáp, chỉ đọc lại địa chỉ rồi dặn dò:

"Nhớ kỹ. Không biết đường thì hỏi người dân. Đến nơi cứ đặt cái bao xuống lề đường, sẽ có người ra lấy. Đừng làm thất lạc. Thứ này quý lắm, mười cái mạng của mày cũng không đền nổi."

"Dạ, con nhớ rồi."

Người đàn ông ném cho Vũ vài đồng bạc trắng rồi quay lưng bỏ đi.

Vũ cẩn thận nhấc chiếc bao lên xe. Nó khá nặng, nhưng với sức vóc của một thanh niên, cậu vẫn có thể kéo nổi. So với việc ngồi cả ngày không kiếm được đồng nào thì đây quả thực là món tiền đáng quý.

Cậu không biết trong chiếc bao đen ấy chứa thứ gì. Miệng bao đã được buộc chặt, trời lại tối nên càng khó đoán. Bình thường Vũ chỉ chở người, nếu chở hàng thì cũng phải là những món sạch sẽ để khỏi mất công lau rửa xe. Nhưng hôm nay chẳng có khách, chiếc bao cũng không bẩn nên cậu chẳng suy nghĩ nhiều.

Vũ dồn sức kéo xe về phía địa chỉ đã được dặn. Con đường khá xa. Khi tới nơi, trước mắt cậu hiện ra một căn biệt thự sơn trắng nằm ngay mặt phố. Phố xá lúc ấy vắng lặng, ánh đèn leo lét chỉ đủ soi mờ cánh cổng và bức tường bao quanh.

Tiền công đã nhận đủ. Việc còn lại chỉ là đặt chiếc bao xuống đúng nơi người đàn ông đã căn dặn.

Việc của Vũ lúc này chỉ còn là đặt chiếc bao đen xuống trước căn biệt thự đúng như lời dặn. Yêu cầu ấy khiến cậu thấy vô cùng kỳ lạ. Người thuê không bắt cậu chờ người nhận, cũng chẳng cần xác nhận đã giao đúng hàng hay chưa. Chỉ cần mang đến đúng địa chỉ rồi rời đi.

Thế nhưng Vũ tự nhủ, người giàu vốn có nhiều cách làm việc khác thường. Miễn được trả công đầy đủ thì thân phận phu xe như cậu cũng chẳng dám thắc mắc. Hoàn thành công việc xong, cậu lập tức kéo xe quay về.

Đêm xuống, cái oi bức ban ngày dần tan biến, nhường chỗ cho làn sương lạnh bất thường phủ kín các con phố. Vũ rùng mình, ngước nhìn bầu trời đầy khó hiểu. Mới đó còn sấm chớp như sắp mưa, vậy mà giờ đây lại xuất hiện màn sương dày đặc, lạnh đến thấu xương.

Khung cảnh xung quanh trở nên mờ ảo. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng khiến Vũ chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này. Cậu cúi đầu kéo xe, không dám ngoái nhìn phía sau.

Trên đường về, Vũ không ngừng nghĩ ngợi. Cậu vốn là người thật thà, ít khi tò mò chuyện của người khác. Từ nhỏ chỉ quen ruộng đồng, lớn lên nhờ người quen giới thiệu mới có cơ hội lên Hà Nội kiếm sống. Ban ngày kéo xe vất vả, tối về chỉ cần đặt lưng xuống chiếc chiếu rách là ngủ say như chết.

Thấy Vũ trở về, ông Thành cất tiếng hỏi:

"Hôm nay có khách không?"

"Dạ, cũng may được một chuyến bác ạ. Không thì đứng ngoài đường cả ngày coi như công cốc."

Ông Thành trầm ngâm rồi khẽ thở dài.

"Cứ tình hình này chắc tao về quê thôi. Nghèo thì nghèo, nhưng còn có vợ con, hàng xóm đùm bọc nhau."

Dạo gần đây khách thuê xe ngày càng ít. Tiền kiếm chẳng đủ trả tiền trọ, trong khi mỗi tháng vẫn phải đóng cho chủ nhà một khoản không nhỏ. Chỉ cần vài ngày không có khách là ai cũng thấp thỏm lo âu.

Nghe vậy, lòng Vũ cũng nặng trĩu. Cậu mới lên Hà Nội, làm sao có thể nói về quê là về ngay được.

Như hiểu suy nghĩ của cậu, ông Thành cười xòa:

"Thôi ngủ đi. Chuyện gì để mai tính. Thanh niên như mày thì ở đâu cũng sống được."

Chẳng bao lâu, căn phòng trọ nhỏ đã vang lên tiếng ngáy của những người lao động sau một ngày mưu sinh vất vả.

Khu trọ ấy quy tụ rất nhiều người từ các tỉnh lân cận lên Hà Nội kiếm sống. Mỗi sáng họ tỏa đi khắp phố phường, người bán hàng rong, người khuân vác, người kéo xe. Đến tối lại trở về ngả lưng trong những căn phòng chật chội. Chính vì xung quanh đều là những con người cùng cảnh ngộ nên Vũ cũng thấy yên tâm phần nào. Cậu tự nhủ sẽ cố gắng bám trụ nơi đất kinh kỳ, kiếm đủ tiền gửi về nuôi cha mẹ già và các em ở quê.

Gia đình Vũ nghèo nhất nhì trong làng. Có lẽ vì thương hoàn cảnh ấy mà ông Thành luôn tận tình chỉ bảo cậu từng chút một.

Sáng hôm sau, Vũ thấy ông Thành thu dọn quần áo vào chiếc túi cũ thì giật mình hỏi:

"Bác về quê luôn sao?"

Ông lắc đầu.

"Tao về ít bữa thôi. Lâu rồi chưa về thăm vợ con. Đằng nào dạo này cũng ít khách, tranh thủ về xem nhà cửa."

Nghe vậy, Vũ mới thở phào. Cậu lục túi, lấy hết số bạc mình dành dụm được, gồm tiền công mấy ngày kéo xe và khoản thù lao nhận từ vị khách bí ẩn tối qua, rồi dúi vào tay ông Thành.

"Bác mang về gửi giúp mẹ cháu."

Ông Thành vội xua tay.

"Mày mới lên đây, tiền đâu mà gửi hết."

Nhưng Vũ vẫn kiên quyết.

"Cháu ở đây một mình, tiêu chẳng bao nhiêu. Cha mẹ với các em ở quê còn khổ hơn. Có chút nào cháu cũng muốn gửi về."

Ông Thành lặng người. Ông biết số tiền ấy là thành quả của biết bao ngày Vũ nhịn ăn, mỗi ngày chỉ dám ăn một bữa để tiết kiệm. Dù chẳng đáng là bao, nhưng đó là tất cả tấm lòng của cậu dành cho gia đình.

Ông chỉ biết thở dài.

"Đưa hết cho tao rồi mày lấy gì mà sống?"

Vũ cười hiền.

"Rồi cháu lại kéo xe kiếm tiếp mà bác."

Thấy cậu đã quyết, ông Thành đành nhận lấy. Trước khi đi, Vũ còn giúp ông xếp lại hành lý rồi giục:

"Bác đi sớm cho mát. Lát nữa nắng lên lại không chịu nổi."

Tiễn ông Thành xong, Vũ trở về phòng thay quần áo. Đêm qua về muộn, người lúc nóng lúc lạnh nên cậu ngủ thiếp đi, chẳng kịp giặt bộ đồ đang mặc.

Lên Hà Nội, Vũ chỉ mang theo hai bộ quần áo. Bộ nào mặc xong cũng phải giặt ngay để hôm sau còn có cái thay.

Sân trọ buổi sáng khá vắng. Vũ múc nước giếng, cẩn thận giặt từng chiếc áo đã bạc màu. Đang chà cổ tay áo, cậu chợt phát hiện vài vết màu sẫm bám chặt trên vải.

Vũ cố kỳ cọ mãi nhưng những vết ấy vẫn không hề phai.

"Cả ngày hôm qua mình có làm gì đâu, sao lại dính bẩn thế này?"

Cậu chợt nhớ đến chiếc bao đen đã chở tối qua. Có lẽ vết bẩn từ đó dính sang.

Nghĩ vậy, Vũ cũng không bận tâm nữa. Chỉ là vài vết nhỏ, nếu không nhìn kỹ cũng chẳng ai để ý.

Giặt giũ xong, cậu thay quần áo rồi lại kéo xe ra khu bờ hồ đón khách.

May mắn hơn hôm trước, vừa dừng xe đã có hai cô gái mặc áo dài tân thời gọi lại.

"Ra chợ Đồng Xuân bao nhiêu tiền?"

Đoạn đường này Vũ đã quen nên mạnh dạn báo giá.

"Dạ, một đồng thưa hai cô."

Một cô gái mặc áo dài trắng định mặc cả, nhưng cô còn lại mặc áo dài màu xám khẽ kéo tay bạn rồi ra hiệu đồng ý.

Trước khi lên xe, cô gái áo trắng còn cười nói:

"Anh kéo cho êm nhé. Xóc quá là tôi bớt tiền đấy."

Vũ vội đáp:

"Dạ, hai cô cứ yên tâm."

Ông Thành từng dặn cậu rằng, làm nghề kéo xe điều quan trọng nhất là phải niềm nở với khách. Điều thứ hai là phải biết "mắt điếc tai ngơ", tuyệt đối không xen vào chuyện riêng của người ngồi trên xe.

Vì thế, dù nghe rõ cuộc trò chuyện phía sau, Vũ vẫn chăm chú kéo xe như không biết gì.

"Lát nữa đến nơi, mày cứ ở ngoài. Để tao vào một mình."

Giọng cô gái áo trắng vang lên.

Cô gái mặc áo xám khẽ đáp:

"Cho tao đi cùng. Đứng ngoài một mình tao thấy không yên."

"Mày lo gì chứ? Người ta mới đi có mấy hôm mà mày đã nhất quyết đòi đi xem bói."

Nghe đến đó, Vũ đoán cô gái áo xám hẳn đang có chuyện buồn nên càng cố kéo xe thật nhẹ nhàng.

Chiếc xe dừng lại trước một con ngõ nhỏ gần chợ Đồng Xuân.

"Dạ, đến nơi rồi."

Hai cô gái bước xuống, trả đủ tiền. Cô gái áo xám còn đưa thêm cho Vũ hai hào rồi nói:

"Bọn tôi vào trong một lát. Nếu anh chờ được thì lát nữa chở bọn tôi về lại bờ hồ."

Đôi mắt Vũ sáng lên.

"Dạ được ạ. Tôi sẽ đợi ngay dưới gốc cây kia."

Cậu chỉ vào bóng cây bên đường, nơi vừa mát vừa dễ nhìn thấy.

Ban đầu Vũ cứ nghĩ hai cô gái đến chợ mua sắm. Thế nhưng con ngõ họ bước vào lại cách khu chợ một quãng. Có lẽ họ đang có một việc quan trọng hơn là đi chợ, nên mới tìm đến nơi ấy từ sáng sớm.


Câu chuyện mà Vũ vô tình nghe được ban nãy cứ quanh quẩn trong đầu anh, khiến lòng thấp thỏm không yên. Dù cố tỏ ra bình thản, thỉnh thoảng anh vẫn vô thức đưa mắt nhìn về phía con ngõ nhỏ nơi hai cô gái vừa bước vào, như chỉ cần có chuyện bất trắc xảy ra là sẽ lập tức chạy đến.

Phố xá Hà Nội những năm tháng ấy chủ yếu chỉ có người đi bộ. Thỉnh thoảng mới xuất hiện một chiếc ô tô chở quan Tây hoặc quan lớn, và mỗi lần như vậy, người dân đều vội vã nép sang hai bên đường nhường lối. Họ tránh không chỉ vì sợ mà còn vì ngại phiền phức. Giữa thời buổi loạn lạc, ai cũng chỉ mong giữ được bình yên cho bản thân.

Vũ cũng vậy. Anh chỉ là một người phu kéo xe nghèo. Những điều biết được, anh đều giấu kín trong lòng. Ngoài việc cặm cụi kéo xe kiếm sống, anh chẳng dám xen vào chuyện của người khác.

Hơn nửa giờ sau, hai cô gái cuối cùng cũng bước ra khỏi con hẻm.

Vừa nhìn thấy họ, Vũ lập tức kéo xe lại gần.

Sắc mặt cả hai đều trắng bệch. Cô gái mặc áo dài trắng vốn lanh lợi, mạnh miệng giờ bước đi loạng choạng như người mất hồn. Trái lại, cô gái mặc áo xám vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, nhưng sâu trong đôi mắt ấy là nỗi hoảng sợ không thể che giấu.

Thấy Vũ, cả hai mới như bừng tỉnh.

"Cho tôi quay về chỗ cũ."

Vũ chỉ khẽ gật đầu rồi kéo xe đi.

Suốt quãng đường trở về, không một ai cất tiếng. Bầu không khí nặng nề hoàn toàn trái ngược với sự ríu rít lúc sáng. Hiểu ý, Vũ càng bước chân nhẹ hơn, cố gắng để chiếc xe lướt đi thật êm, không làm phiền hai vị khách đang chìm trong những suy nghĩ riêng.

Đến nơi, anh khẽ cất tiếng:

"Thưa hai cô, tới rồi ạ."

Giọng nói ấy khiến Mơ giật mình như vừa tỉnh khỏi cơn mê. Cô quay sang nhìn Nhàn. Bạn cô vẫn ngồi thất thần, ánh mắt vô hồn nhìn về phía trước.

Thở dài khe khẽ, Mơ lấy trong ví ra một tờ bạc mệnh giá nhỏ nhất, đưa cho Vũ.

"Tiền xe của anh."

Rồi cô kéo tay Nhàn.

"Xuống thôi, tới nơi rồi."

Lúc ấy Nhàn mới như hoàn hồn, vội vàng vén tà áo dài trắng rồi chậm rãi bước xuống xe.

Mơ và Nhàn là bạn thân, cùng làm một chỗ đã nhiều năm. Vì nương tựa lẫn nhau nên cả hai thuê chung một căn phòng nhỏ trên phố Hàng Mã, sát bờ hồ. Khu trọ tuy cũ kỹ nhưng thuận tiện cho công việc, vì thế họ chưa từng nghĩ đến chuyện chuyển đi.

Lúc hai người trở về, mặt trời đã lên cao, vậy mà khu trọ vẫn im lìm. Khác hẳn sự náo nhiệt ngoài phố, nơi đây là chốn nghỉ ngơi của những con người mưu sinh về đêm.

Mơ đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ. Tiếng bản lề cọt kẹt vang lên, kéo Nhàn trở lại thực tại.

"Mày làm sao vậy? Từ nãy tới giờ cứ như người mất hồn."

Nhàn cười chua chát.

"Nghe chuyện đó xong, mày nghĩ còn ai bình tĩnh nổi sao?"

Đúng vậy.

Cả hai chỉ là những cô gái tỉnh lẻ mới lên Hà Nội được vài năm, tuổi đời còn rất trẻ. Làm sao có thể thản nhiên trước lời tiên đoán đáng sợ của bà thầy bói?

Nước mắt Mơ lặng lẽ rơi xuống.

Hai bàn tay cô run bần bật.

"Con bé... chết rồi..."

Giọng cô run rẩy vang lên giữa căn phòng tối.

"Nhưng sao nó có thể chết được? Mấy hôm trước nó vẫn còn ở cạnh tụi mình mà."

Nhàn cắn môi.

"Vậy mày thử nghĩ xem, nếu nó còn sống thì tại sao lại biến mất cả tuần nay? Nó mới lên Hà Nội, lạ nước lạ cái. Nếu không xảy ra chuyện, làm sao bỏ đi biệt tăm mà không nhắn lấy một lời?"

Những lời ấy như nhát dao cứa vào lòng Mơ.

Cô không còn biết phải tự dối mình thế nào nữa.

Đôi mắt đỏ hoe, cô gần như gào lên:

"Tao không tin! Chừng nào chưa thấy xác nó, tao tuyệt đối không tin nó đã chết!"

Nhàn giật mình.

Bình thường Mơ vốn hiền lành, dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ. Vậy mà giờ đây cô như biến thành một con người khác, giọng nói đầy đau đớn và tuyệt vọng.

Nhàn vội ôm lấy bạn, vừa vỗ về vừa an ủi.

"Mày bình tĩnh đi. Chuyện đâu còn có đó."

Mãi một lúc sau Mơ mới ngừng run rẩy.

Thấy bạn đã dịu lại, Nhàn đứng dậy mở cửa sổ. Ánh nắng ùa vào căn phòng vốn tối tăm từ sáng.

Hai cô gái chẳng dám bật đèn vì tiếc tiền điện. Cuộc sống nghèo khó khiến ngay cả những việc nhỏ nhất cũng phải đắn đo.

Thế nhưng, dù đau khổ đến đâu, công việc vẫn phải tiếp tục.

"Trưa nay có khách. Mẹ Hạnh bảo tụi mình ra gần Nhà hát Thành phố sẽ có người đón."

Mơ lặng lẽ lau nước mắt.

Nỗi sợ vẫn còn nguyên trong lòng, nhưng cô hiểu mình không có quyền gục ngã.

Hai người thay nhau rửa mặt, tắm rửa rồi trang điểm cẩn thận. Khi cánh cửa phòng trọ khép lại cũng là lúc họ buộc phải giấu tất cả đau thương vào trong lòng, khoác lên mình vẻ dịu dàng thường ngày để bước ra đường kiếm sống.

Giống như biết bao cô gái trẻ khác lên Hà Nội giữa thời buổi loạn lạc, Mơ và Nhàn từng làm bưng bê trong những quán rượu sang trọng. Nhờ ngoại hình xinh đẹp và cách ứng xử khéo léo, họ được giới thiệu sang một công việc có thu nhập cao hơn.

Chỉ đến khi bước chân vào nghề, cả hai mới biết đó là công việc tiếp rượu cho quan lớn.

Ban đầu, họ từng tin rằng chỉ cần chăm chỉ thì sẽ đổi đời. Nhưng sau nhiều năm lăn lộn, họ hiểu rằng đồng tiền của những kẻ quyền quý chưa bao giờ là thứ dễ kiếm.

Đến điểm hẹn, một chiếc xe kéo đã chờ sẵn. Người phu xe cúi đầu lễ phép, mời hai cô lên xe để đưa đến nơi các quan lớn đang dự tiệc. Những ngày đầu mới vào nghề, Mơ luôn cúi gằm mặt vì xấu hổ, sợ ánh mắt của những người phu xe nhìn thấu sự nhục nhã trong công việc mình đang làm. Nhưng thời gian dần khiến mọi cảm xúc chai sạn. Cô nhẹ nhàng nắm tay Nhàn bước lên xe, giữ dáng vẻ thanh lịch như thể đã quen với tất cả những ánh nhìn phán xét.

Chiếc xe len qua những con phố rồi dừng trước một căn biệt thự màu trắng nguy nga. Đó là nơi chỉ những viên chức quyền thế hoặc các quan chức thân cận với chính quyền mới đủ điều kiện sinh sống.

Mẹ Hạnh, người quản lý hai cô gái, đã dặn dò từ trước rằng hôm nay là một buổi yến tiệc quan trọng. Ngoài gánh hát đến mua vui, Mơ và Nhàn cũng được gọi tới để hầu rượu. Trong những bữa tiệc như thế, từng lời nói, từng cử chỉ đều phải vô cùng cẩn trọng: đủ duyên để làm khách vui lòng nhưng tuyệt đối không được vượt quá giới hạn. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể đổi lấy hậu quả khôn lường.

Khi hai cô bước vào, các vị khách đã ngồi kín quanh bàn tiệc. Mẹ Hạnh tươi cười nâng chén mời rượu, vừa chuyện trò với khách vừa kín đáo ra hiệu cho Mơ và Nhàn ngồi cạnh hai vị quan giữ vị trí chủ tọa.

Khắp căn phòng là rượu ngon, sơn hào hải vị, tiếng đàn hát và tiếng cười nói rộn rã. Khung cảnh xa hoa ấy hoàn toàn đối lập với cuộc sống cơ cực của người dân ngoài phố.

Mơ liên tục bị ép uống rượu. Men say khiến đầu óc cô quay cuồng, ánh mắt trở nên mơ màng. Cô vẫn cố gượng cười tiếp chuyện vị quan mặc bộ âu phục trắng tinh, trong khi bàn tay thô bạo của hắn không ngừng lần mò trên đùi cô. Cảm giác ghê tởm dâng lên nghẹn cổ, nhưng trên môi cô vẫn phải giữ nụ cười dịu dàng của một người hầu rượu chuyên nghiệp.

Cô nâng chai rượu đỏ, cẩn thận rót thêm cho vị khách. Công việc ấy đã trở thành thói quen sau vô số đêm tiếp khách, lẽ ra không thể xảy ra sai sót. Thế nhưng khi dòng rượu đỏ chảy xuống chiếc ly pha lê, trong đầu Mơ bất chợt vang lên lời phán đầy ám ảnh của bà thầy bói khi sáng: "Con bé đó chết rồi..."

Câu nói ấy khiến cô thất thần.

"Mơ! Mày làm gì vậy?"

Tiếng gọi hốt hoảng của Nhàn kéo Mơ trở về thực tại. Nhưng đã quá muộn. Chiếc ly đã đầy từ lúc nào, rượu tràn ra ngoài, chảy thẳng xuống bộ âu phục trắng đắt tiền của vị khách.

Cả bàn tiệc lập tức chìm vào im lặng.

Mơ tái mặt, vội đặt chai rượu xuống rồi quỳ sụp dưới nền gạch lạnh, run rẩy xin tha thứ. Nhàn cùng mẹ Hạnh vội vàng chạy tới, người lau vết rượu trên quần áo vị khách, người cúi đầu liên tục nhận lỗi.

Người đàn ông bị làm bẩn quần áo là Bách, một nhân vật có thế lực lớn trong giới quan chức. Xuất thân trong gia đình giàu có, từng được gửi sang phương Tây du học, hắn trở về tiếp quản chức vị của cha và nhanh chóng trở thành một kẻ có quyền, có tiền và đầy kiêu ngạo.

Nhìn vết rượu đỏ loang trên bộ đồ trắng mà hắn yêu thích, gương mặt Bách tối sầm. Hắn mặc kệ những lời xin lỗi xung quanh, chỉ chăm chăm nhìn cô gái đang quỳ dưới chân mình.

"Đồ con hát hèn mọn. Có mỗi việc rót rượu cũng không làm nên hồn."

Dứt lời, hắn cầm cây ba toong giáng mạnh xuống lưng Mơ.

Cô ngã dúi dụi xuống nền gạch. Những cú đánh tiếp theo liên tục trút xuống thân thể nhỏ bé khiến máu nhanh chóng thấm đỏ lưng áo. Hơn chục con người có mặt trong căn phòng chỉ biết im lặng nhìn, không một ai dám lên tiếng can ngăn.

Mơ cắn chặt môi chịu đựng. Cô hiểu rằng càng van xin, những kẻ thích hành hạ người khác càng thêm hả hê. Chỉ có nhẫn nhịn, may ra mới giữ được mạng sống.

Cây gậy gỗ liên tiếp nện xuống đến khi Bách mỏi tay mới chịu dừng lại. Lưng Mơ rách toạc, máu thấm đẫm tà áo. Cô nằm bất động dưới nền nhà, hơi thở yếu ớt, phải rất lâu sau mới đủ sức cất tiếng:

"Xin... xin quan lớn tha cho em..."

Lúc ấy cơn giận của Bách cũng dịu đi đôi chút. Một vài vị khách quen của Mơ mới dám lên tiếng khuyên giải, nâng chén mời rượu để xoa dịu bầu không khí. Họ kín đáo ra hiệu cho gia nhân kéo cô gái bị thương ra ngoài, tránh để Bách nhìn thấy rồi nổi giận thêm.

Nhàn cố nén nỗi sợ, tiếp tục rót rượu cho khách như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mẹ Hạnh cũng liên tục cúi đầu nhận lỗi, hứa sẽ dạy dỗ Mơ cẩn thận hơn. Sau nhiều lời nịnh nọt và khuyên nhủ, Bách mới chịu bỏ qua, bữa tiệc lại tiếp tục với tiếng đàn hát, rượu thịt và những tràng cười như thể chưa từng có ai vừa bị đánh đến thừa sống thiếu chết.

Trong khi đó, Mơ bị kéo ra ngoài sân rồi ném vào một góc trống không có lấy một bóng cây che nắng. Cơn đau xé khắp cơ thể cộng với cái nóng hầm hập khiến sức lực cô cạn kiệt. Máu vẫn không ngừng thấm qua lớp áo dài.

Không một ai dám đến đỡ cô dậy. Ai cũng sợ liên lụy, sợ chọc giận Bách rồi chuốc họa vào thân. Giữa thời buổi ấy, mạng sống của một cô gái tiếp rượu chẳng đáng giá bằng sự bình yên của chính họ.

Mơ hiểu điều đó nên không trách ai. Cô cố gắng giữ tỉnh táo, cắn chặt ngón tay để không ngất đi. Cô biết nếu lúc này chìm vào mê man, có lẽ sẽ chẳng bao giờ còn mở mắt được nữa.

Từ trong biệt thự, tiếng đàn ca và những tràng cười vẫn vọng ra không ngớt, đối lập hoàn toàn với thân thể đầy thương tích của cô gái nằm cô độc giữa sân.

Sau nhiều giờ đồng hồ, bữa tiệc cuối cùng cũng kết thúc. Bách dẫn đầu đoàn khách bước ra cổng biệt thự. Dường như hắn đã quên mất sự tồn tại của Mơ, người vừa bị hắn đánh đến gần chết.

Mẹ Hạnh và Nhàn theo sau để tiễn khách. Vừa bước ra ngoài, Nhàn vội đưa mắt tìm bạn. Khi nhìn thấy Mơ nằm bất động ở góc sân dưới ánh nắng gay gắt, tim cô như thắt lại. Cô định chạy đến thì Mẹ Hạnh lập tức giữ chặt cánh tay, ném cho cô một ánh nhìn nghiêm khắc khiến mọi bước chân khựng lại.

Mọi người lần lượt cúi đầu tiễn Bách. Hắn chếnh choáng hơi men, chỉ muốn nhanh chóng về nhà nghỉ ngơi. Nhưng ngay lúc chuẩn bị lên xe, hắn chợt nhớ ra điều gì đó rồi quay sang gọi gia nhân:

"Lôi con bé láo xược đó về cho tao."

Mệnh lệnh lạnh lùng ấy khiến Nhàn và Mẹ Hạnh cùng tái mặt.

Hai tên gia nhân lập tức kéo Mơ dậy, mặc kệ cô sống hay chết, rồi vác thẳng lên chiếc ô tô đang chờ sẵn trước cổng.

Nhàn hoảng hốt định lao theo cầu xin nhưng lại bị Mẹ Hạnh giữ chặt.

"Mày muốn chết theo nó hả?"

Nhàn lắc đầu trong tuyệt vọng. Cô không muốn chết, nhưng cũng không thể nhẫn tâm nhìn người bạn thân bị đưa đi mà không biết sẽ phải đối mặt với điều gì.

"Đứng yên đó. Đừng làm liên lụy đến cả tao."

Giọng Mẹ Hạnh lạnh như băng.

Người đàn bà ấy từng dạy Mơ và Nhàn từng cử chỉ, từng nụ cười, từng lời nói để lấy lòng khách. Nhưng điều bà dạy kỹ nhất chính là phải biết sợ. Bởi ở nơi này, chỉ cần chống lại những kẻ có quyền thế, cái giá phải trả không chỉ là mạng sống của một người mà có thể là của tất cả.

Nhàn sợ mẹ Hạnh đến tận xương tủy. Mỗi lần trái ý bà, đám tay chân trong quán sẽ thay nhau đánh đập không nương tay. Chính nỗi sợ ấy đã ghim sâu vào tâm trí cô, khiến cô chỉ biết cắn răng im lặng, nhìn người bạn thân bị đưa đi mà không dám bước thêm một bước.


Ảnh bìa

Thêm ảnh bìa
0 / 100 0 / 140

Danh mục

Giải Trí 18+
Sức Khoẻ
Phát Triển Bản Thân
Google SEO
Dramangan
Xu Hướng
Truyện Tâm Linh
Food
WorldCup2026
Tâm Lý
Tin Tức
Công Nghệ
Nhật Ký
Suy Ngẫm
Cộng Đồng
Preview

Xuất bản

Đăng tải bài viết của bạn để kết nối với cộng đồng.

Tạo danh mục

0 / 50
Loader